Thứ Sáu, 16 tháng 5, 2014

Giấc Mơ

Trong các giấc mơ của tôi thì đây không phải là đầu tiên và cũng có lẽ sẽ không phải là cuối cùng, Mọi giấc mơ trước của tôi thì nó đều xảy ra trong hiện tại nhưng đối với giấc mơ này tôi thật không muốn nó xảy ra một chút nào. Vì giấc mơ này t cũng không rõ có phải nó là giấc mơ buồn và có nhiều điều không hay hay không. Nhưng trong giấc mơ thì tôi cũng phải giật mình vì một chuyện gì đó mà đến nỗi tôi cũng phải tỉnh giấc sau vụ đó.
Tôi viết dù không hay nhưng điều này là đúng thực tế và nó đã xảy ra với tôi qua các giấc mơ khác còn giấc mơ này t không dám chắc là nó có xảy ra hay không nhưng dù gì tôi cũng mong rằng nó sẽ không xảy ra.

Sự việc diễn ra vào đêm hôm qua (14/05/2014) rạng sáng 15. Câu chuyện nói về cuộc đi chơi của tôi tại đất Hà Thành bằng chiếc xe đạp yêu thích của tôi đi học hàng ngày. Khi đó đi chơi t cũng không nhớ rõ là đã đi một mình hay đi cùng nhóm bạn thân của tôi nữa. Tôi chỉ nhớ rằng trong lúc đi chơi tôi đã nghe được một cuộc điện thoại mà làm tôi phải giật mình tới mức rơi và vỡ tung điện thoại ra (Đt rẻ nhưng ko dễ vỡ). Tất cả mọi chuyện hay mọi giấc mơ thì không bao giờ có thể làm tôi giật mình tới mức đó được vậy mà lần này chỉ là giấc mơ thôi vậy mà nó làm tôi giật mình tới vậy chứ. Có lẽ giấc mơ này sẽ là chuyện buồn chăng. Tôi không muốn chuyện này xảy ra dù chỉ là thật hay mơ nữa nhưng giờ tôi chỉ chờ đợi trong vòng 2 năm nữa (thời gian này t vẫn học và đi bằng xe đạp).
Giờ t không biết nói sao ngoài mấy câu đó và mong sao nó đừng có xảy ra với tôi vì khi nó xảy ra thì chắc sẽ không phải là chuyện vui mà sẽ làm t buồn phiền hơn.
Có lẽ kết thúc tại đây. tôi là thằng không biết viết văn lên nhiều câu đọc ko trôi chảy hay là  ko hợp lý thì mọi người thông cảm. Nhưng toàn bộ câu chuyện mình kể thì chắc chắn đó là giấc mớ mình đã mơ 100% vào đêm hôm qua

Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

Tình đầu của tôi

Mối tình đầu thời sinh viên

Nhiều người bảo tình đầu không bao giờ là tình cuối. Tôi không tin điều đó nhưng giờ điều đó đã xảy đến với t thì không tin cũng không thể được.
Cuộc tình của t cũng đơn giản và nhẹ nhàng thôi
Ngày đó năm đầu khi bước lên học ở Hà Nội.Vì t không đỗ trường đại học lên tôi đã học cao đẳng và học cùng chị gái của ng con gái đó. Vào một buổi tối khi bắt đầu hỏi bài ng chị gái qua nik yahoo thì có một người trả lời lại nhưng người đó lại là ng e gái. Vậy là chúng tôi nói chuyện trên trời dưới đất, tất cả những chuyện có thể từ việc hỏi tên, tuổi, địa chỉ, và trường học của ng con gái đó. Vậy mà tưởng nhanh nhưng cũng phải mất 1 tiếng.Sau khi nói chuyện xong thì t cũng hỏi được số đt và địa chỉ mail yahoo kèm theo đó là nik facebook.
Hôm sau t nói chuyện với người đó nhiều hơn và cứ thế ngày qua ngày. Rồi một ngày t quyết định rủ ng con gái đó tới lớp cùng với chị gái của mình để t biết xem thế nào. Khi gặp mặt t thấy có vẻ hơi thất vọng vì người đó xấu hơn là t nghĩ, nhưng không phải như thế mà t xa cách luôn. Hôm đó học được 1 tiết thì thầy giáo cho về sớm vì hôm đó là 8/3 (thầy phải về đưa vợ đi chơi-theo t đoán). Và khi đó t đã rủ người đó đi chơi để hiểu thêm, và người đó cũng đi với t.
Thời tiết hôm đó mưa phùn và vẫn còn se se cái lạnh của mùa xuân vẫn còn đọng lại làm t vừa ngồi bên vừa lạnh run người (vì t mặc có cái áo sơ mi). Vậy mà chúng t cũng đi được 1 vòng quanh công viên thống nhất rồi ngồi nói chuyện với nhau dưới một gốc cây với cái ô che mưa của t. Nói chuyện từ 2h chiều cho tới 5h tối xong thì ng con gái đó đi 1 đường còn t đi 1 đường (ngày đó t đi xe buyt-ng đó đi xe đạp với chị). Tối về 2 người lại nói chuyện với nhau nhưng lần này ko nói chuyện bằng cách chat với nhau qua tin nhắn nữa mà nói chuyện với nhau qua webcam (năm đầu việc học hành cũng nhẹ nhàng hơn).
Cứ thế ngày qua ngày chúng tôi ngày một hiểu nhau hơn và đi chơi với nhau nhiều hơn. Cho đến một ngày khoảng 1 tháng sau t rủ đi chơi và có nói "anh yêu em" (nhưng câu này lúc đó t cũng chưa nói được ngay mà một lúc sau khi ấp úng". Và từ ngày đó chúng tôi bắt đầu yêu nhau và quan tâm tới nhau nhiều hơn. Nhưng trớ trêu thay việc học của t cũng bắt đầu nặng nhọc hơn và mệt hơn khi hè năm đó t thi lại và đã đỗ được trường mà tôi đăng ký. Không biết có phải do t ít quan tâm không mà ngày một ng con gái đó cứ xa t dần dần và đã có những câu nói là muốn chia tay mặc dù chùng t không có những lời nào nặng cả.
Mới đầu t còn líu dữ và cố gắng vun đắp nhưng ngày qua ngày khoảng cách giữa chúng t càng lớn và tới một ngày t quyết định chia tay. Nhưng mặc dù nói lời chia tay rồi thì t vẫn còn thấy tình cảm giữa chúng tôi có thể líu dữ đươc và cho tới một ngày gần đây. t hẹn người con gái đó đi chơi và có ngỏ lời yêu lại nhưng lại nhận được sự thất bại. Nhưng không chỉ thế mà người đó còn muốn t khẳng định là sẽ không yêu người đó nữa và muốn tình cả giữa chúng tôi mãi mãi chỉ là tình bạn mà thôi.
Thật sự thì t vẫn yêu người đó nhưng cũng không muốn người đó phải khó xử với mình.

Vậy là chuyện gia đình không biết tâm sự với ai giờ lại chuyện tình cảm cũng không biết chia sẻ với ai. Thôi thì cứ để trong lòng vậy tới đâu thì tới.
Đúng là Thiên Bình thì luôn giúp đỡ người khác chia sẻ còn tới chuyện của mình thì không thể chia sẻ  được với ai. Đành phải để trong lòng cho nó gặm nhấm trong lòng mình từng ngày một vậy chứ biết làm sao
Muốn khóc mà không thể khóc
Muốn nói mà không phát thành lời
Thôi thì một mình tự ngẫm
Để mọi người không phải buồn phiền chuyện riêng tư