Thứ Sáu, 3 tháng 10, 2014

Một ngày ngẫu hứng

            Một mùa sinh nhật nữa chuẩn bị trôi qua sao tôi chưa bao giờ cảm thấy có một mùa sinh nhật vui vẻ đúng nghĩa với thời sinh viên. Được 1 năm là được những người bạn của mình tổ chức cho nhưng năm đó cũng không có cảm giác gì hơn. Năm đó cũng chỉ có thêm mọi người nói chuyện thôi chứ vẫn giống mọi ngày (à quên được thêm cái bánh sinh nhật nữa). Năm nay thì chưa đến sinh nhật nhưng cảm giác của ngày sinh nhật cũng chỉ là hư vô. Năm nay chắc vẫn 1 mình vẫn xe đạp cũ và vẫn lượn đường Hà Nội 1 mình. Nhưng dù đi 1 mình mà tâm hồn tư tưởng vẫn thoải mái vui vẻ thì hạnh phúc. Đằng này chưa đến sinh nhật nhưng cảm thấy mình giữa những người bạn xung quanh mình cũng chỉ chả là gì. Nhiều lúc cảm giác mình cô đơn lẻ loi giữa những cuộc trò chuyện hay những công việc của nhóm và mọi người. Lời nói của mình cảm giác cũng chỉ là gió thoảng qua tai đối với mọi người thôi chứ nó không có trọng lượng hay không được xem trọng trong họ. Người ta lúc nào cũng muốn là chủ, lúc nào cũng muốn người khác phải tuân theo ý của họ nhưng họ có biết rằng điều đó cũng chỉ là hư vô viển vông thôi hay không. Hiện giờ thì bạn đúng, họ tuân theo thật đó nhưng bạn có biết trong lòng người ta nghĩ gì khi mà lời nói của bạn có cảm giác như sai khiến hay chỉ trích họ không??? 
        Chắc bạn cũng không thể đoán được đúng không? Những người biết nắm bắt cô hội luôn là những người âm thầm và làm việc một cách có quy củ, có chuẩn mực. Lúc nào biết đưa ra ý kiến đúng sai, lúc nào biết chỉ đạo và lúc nào biết nhún nhường người khác. Không phải ai cũng có thể quản lý người khác mà chưa bao giờ bị người khác quản lý chính mình. Đó là luân thường đạo lý, trong lúc học thì có thể bạn nói được họ nhưng trong lúc làm việc hay sau này thì điều đó chưa chắc đã đúng. Có thể bạn không nghe tôi khuyên nhưng bạn hãy nghĩ xem. Cuộc sống này nó rộng lớn biết bao? Xã hội này nó to thế nào? Xã hội trong gia đình nó thế nào còn xã hội đời sống nó to lớn thế nào? Trong gia đình thì bạn muốn thế này mọi người có thể làm cho bạn thế đó nhưng đó cũng chỉ là xã hội trong gia đình thôi còn khi ra ngoài thì việc gì cũng khó, không phải điều gì cũng như ý mình. cũng theo điều mình muốn. Cũng như người biết lý thuyết nhưng không có vận dụng vào thực tế thì không thể nào theo đuổi kịp xã hội và làm theo điều xã hội cần. 
           Hay là việc bạn trông người ta đi xe máy nó dễ dàng như thế nào và ngồi dưới chỉ đạo người ta đi có vể rất dễ, hay là đi xe máy trong chiêc còng số 8 lúc thi cảm giác nó rất dễ mà không ai bị ngã nhưng khi ra người đường, ngoài xã hội thì sao??? Rất nhiều người đã ngã và rất nhiều người bị tai nạn giao thông. Đó là việc đừng bao giờ lấy lý thuyết ra so đo với việc thực hành, nó không bao giờ là dễ nếu như bạn không thử và thực hiện nó một cách cẩn thận và cần sự giúp đỡ của những người đã biết.
          Như vậy tôi cũng chỉ chốt lại một câu đó là "Lý thuyết cũng chỉ đơn giản nó không thể đúng khi thực sự cho vào vận dụng và cũng không bao giờ đúng hoàn toàn khi bạn tự cho mình là chủ và không cần sự giúp đỡ người khác. Vì thế đừng bao giờ cho mình là nhất và đừng bao giờ cho mình là người chỉ đạo người khác mà bỏ qua lời nói của họ".Cuộc đời này thật lắm chông gai vất vả nhưng nếu không cố gắng sẽ không bao giờ thành công. 

                                                                               Cảm ơn mọi người đã đọc bài.


Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

Cuộc tình không như mong muốn

Tôi một chàng sinh viên năm thứ 3 ngành IT với nhiều cảm xúc lẫn lộn hoà quyện vào nhau. Mọi người bảo IT thì chỉ biết đến máy móc khô khan chứ tình cảm thì lấy đâu ra. Tôi thấy đó không phải là đúng hoàn toàn. Chúng tôi về ngành kỹ sư điện máy thì cũng có chút khô khan  cứng rắn đối với những dòng code hay những  công việc của IT thật. Nhưng còn về tình cảm con người thì có lẽ không hẳn đã khô khan. Thế giới thì cũng có người này người kia chứ, có người cứng nhắc không có tình cảm con người nhưng cũng có những người tình cảm cao một cách mãnh liệt thì sao? Vậy mà đừng có vơ đũa cả nắm mà đàm chuyện về dân IT.
Đó là nội dung khởi đầu còn giờ là nội dung chân thật của tôi mà tôi không biết giải quyết thế nào cho nó phải. Thế này không được mà thế kia cũng không xong, nhiều lúc muốn buông xuôi tất cả mà sao nó khó đến thế, cố gắng thì thấy thật mệt mỏi.
3 năm trước khi còn học cao đẳng tôi có quen một người con gái, sau thời gian tìm hiểu chúng tôi đã yêu nhau nhưng không được bao lâu ( 1,5 năm sau) người con gái đó nói không muốn làm người yêu của tôi và muốn tôi tìm người khác tôt hơn. Tôi cũng tìm yêu người khác nhưng không phải ai xa là người bạn học cùng trên lớp của mình. Có lẽ tôi không phải là thằng đàn ông tốt và phù hợp để con gái tin tưởng hay sao đó. Sáng tôi ngỏ lời và chiều nhận ngay được kết quả là chỉ muốn làm bạn với tôi chứ không muốn tiến sâu hơn. Có lẽ đúng thật, tôi tuy làm người khác vui nhiều hơn làm mình vui và có thể làm người khác cười mà không thể làm mình cười. Nhiều lúc tôi làm cho người ta cười cả ngày mà trong lòng có khi đang buồn. Có khi những người xung quanh tôi đang rất vui vẻ mà tôi lại trở lên buồn rã và không muốn giao lưu.
Người ta bảo con người tôi khó hiểu quả là không sai. Tôi muốn sống thật với tình cảm của mình nhưng tại sao lại khó đến vậy? Nói vậy thôi chứ tôi lại quay lại câu chuyện chính của tôi đây.
Quay trở lại câu chuyện thì hôm nọ tôi đi xe từ định công ra giải phóng có đi sau một người con gái đi xe đạp nhìn đằng sau tí nữa thì tôi bị nhầm vì người ta quá giống, Từ cách đi xe, tóc ngắn ngang vai màu hơi hơi hơi vàng của nhuộm, tôi đi cách 1 đoạn để xem có phải đúng không nhưng có lẽ là tôi và em không thể gặp nhau. Lúc đó cảm xúc chợt ùa về trong tôi cho đến khi ra đến đầu giải phóng ng con gái dó quay lại gọi bạn đang đi bên dưới thì tôi mới thấy mình đã cảm nghĩ quá rồi. Đúng là nhìn đằng sau không thể biết được khuôn mặt ra sao. Mà có phải người đó thật thì giờ cũng còn là gì của nhau nữa đâu chứ. Cũng chỉ chào hỏi một vài câu xã giao là xong mà. Sao lại căng thẳng đến thế chứ nhỉ. Mà m đã quyết tâm là khởi tạo sự nghiệp trước rồi cơ mà sao phải băn khoăn đắn đo vậy. Hãy thực hiện đúng mục tiêu của m đi, m là anh cả và sau m còn có 3 đứa em nữa mà. Đừng có để chuyện tình cảm trai gái xen lẫn trong mục tiêu của m chứ.
Cố lên nào



Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2014

Ngày cuối tháng

Ngày cuối tháng
Hôm nay tuy rằng không phải cuối tháng nhưng sao mình cảm nhận nó mệt mỏi và chán nản đến vậy? Không tài nào có sức để học và làm một việc gì đó!Chỉ muốn ngủ và đi vào quên lãng nhưng không thể.
Tháng này mọi người trong gia đình tôi thì mọi chuyện xảy đến liên tục. Tôi muốn chia sẻ và kể cho mọi người cùng biết nhưng tại sao tôi lại không thể kể với ai? Ngay cả mấy đứa bạn thân của tôi mà tôi cũng không thể nói ra được. 
Bố tôi thì bị tai nạn dập mất ngón chân phải ở nhà điều trị và chắc cũng phải 2 tháng mới có thể lành lặn được như cũ. Em gái tôi thì bị viêm tai phải nằm viện cả tuần nay rồi. Tôi rất muốn về quê để có thể chăm sóc mọi người. Mẹ tôi ngày ngày ở trên viện với em còn bố tôi thì không đi được xe ra ngoài. Giờ nhà chỉ còn có bà nội, bố tôi và 2 đứa e của tôi nữa. Một đứa thì đang học lớp 11 còn 1 đứa thì năm nay mới có 3 tuổi.
Mẹ thì trên viện bố thì đau chân không ai đi chợ không ai kiếm ra tiền. Tôi là anh cả mà không thể làm gì giúp bố mẹ được. Tiền học thì chuẩn bị đóng còn đứa em thì phải chữa trị bệnh viêm tai chắc cũng phải mất mấy triệu. Chưa kể đến việc cả tuần nay không có người đi chợ để gia đình có khoản thu nhập
Tôi thầy mình thật đáng xấu hổ. Học thì dốt mà lại còn lười, chưa thể giúp đớ gì cho gia đình được. Trong khi những đứa bạn thì nó vừa học vừa kiếm tiền giúp đỡ gia đình ngoài ra chúng nó còn phụ giúp gia đình nhiều việc mà không thầy mệt mỏi trong khi tôi thì suốt ngày mệt mỏi và không làm j giúp gia đình được.
Mọi việc làm thì cả thấy dễ đến khi bắt tay vào làm thì đúng là mới biết nó khó thế nào
Có phải do tôi suy nghĩ nhiều quá hay không hay là mình không phải là một thằng đàn ông mà chỉ là thằng ăn bám?????????
Cách giải quyết sẽ ra sao đây có ai có cách nào không????????????????????????Mệt quá

Thứ Sáu, 16 tháng 5, 2014

Giấc Mơ

Trong các giấc mơ của tôi thì đây không phải là đầu tiên và cũng có lẽ sẽ không phải là cuối cùng, Mọi giấc mơ trước của tôi thì nó đều xảy ra trong hiện tại nhưng đối với giấc mơ này tôi thật không muốn nó xảy ra một chút nào. Vì giấc mơ này t cũng không rõ có phải nó là giấc mơ buồn và có nhiều điều không hay hay không. Nhưng trong giấc mơ thì tôi cũng phải giật mình vì một chuyện gì đó mà đến nỗi tôi cũng phải tỉnh giấc sau vụ đó.
Tôi viết dù không hay nhưng điều này là đúng thực tế và nó đã xảy ra với tôi qua các giấc mơ khác còn giấc mơ này t không dám chắc là nó có xảy ra hay không nhưng dù gì tôi cũng mong rằng nó sẽ không xảy ra.

Sự việc diễn ra vào đêm hôm qua (14/05/2014) rạng sáng 15. Câu chuyện nói về cuộc đi chơi của tôi tại đất Hà Thành bằng chiếc xe đạp yêu thích của tôi đi học hàng ngày. Khi đó đi chơi t cũng không nhớ rõ là đã đi một mình hay đi cùng nhóm bạn thân của tôi nữa. Tôi chỉ nhớ rằng trong lúc đi chơi tôi đã nghe được một cuộc điện thoại mà làm tôi phải giật mình tới mức rơi và vỡ tung điện thoại ra (Đt rẻ nhưng ko dễ vỡ). Tất cả mọi chuyện hay mọi giấc mơ thì không bao giờ có thể làm tôi giật mình tới mức đó được vậy mà lần này chỉ là giấc mơ thôi vậy mà nó làm tôi giật mình tới vậy chứ. Có lẽ giấc mơ này sẽ là chuyện buồn chăng. Tôi không muốn chuyện này xảy ra dù chỉ là thật hay mơ nữa nhưng giờ tôi chỉ chờ đợi trong vòng 2 năm nữa (thời gian này t vẫn học và đi bằng xe đạp).
Giờ t không biết nói sao ngoài mấy câu đó và mong sao nó đừng có xảy ra với tôi vì khi nó xảy ra thì chắc sẽ không phải là chuyện vui mà sẽ làm t buồn phiền hơn.
Có lẽ kết thúc tại đây. tôi là thằng không biết viết văn lên nhiều câu đọc ko trôi chảy hay là  ko hợp lý thì mọi người thông cảm. Nhưng toàn bộ câu chuyện mình kể thì chắc chắn đó là giấc mớ mình đã mơ 100% vào đêm hôm qua

Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

Tình đầu của tôi

Mối tình đầu thời sinh viên

Nhiều người bảo tình đầu không bao giờ là tình cuối. Tôi không tin điều đó nhưng giờ điều đó đã xảy đến với t thì không tin cũng không thể được.
Cuộc tình của t cũng đơn giản và nhẹ nhàng thôi
Ngày đó năm đầu khi bước lên học ở Hà Nội.Vì t không đỗ trường đại học lên tôi đã học cao đẳng và học cùng chị gái của ng con gái đó. Vào một buổi tối khi bắt đầu hỏi bài ng chị gái qua nik yahoo thì có một người trả lời lại nhưng người đó lại là ng e gái. Vậy là chúng tôi nói chuyện trên trời dưới đất, tất cả những chuyện có thể từ việc hỏi tên, tuổi, địa chỉ, và trường học của ng con gái đó. Vậy mà tưởng nhanh nhưng cũng phải mất 1 tiếng.Sau khi nói chuyện xong thì t cũng hỏi được số đt và địa chỉ mail yahoo kèm theo đó là nik facebook.
Hôm sau t nói chuyện với người đó nhiều hơn và cứ thế ngày qua ngày. Rồi một ngày t quyết định rủ ng con gái đó tới lớp cùng với chị gái của mình để t biết xem thế nào. Khi gặp mặt t thấy có vẻ hơi thất vọng vì người đó xấu hơn là t nghĩ, nhưng không phải như thế mà t xa cách luôn. Hôm đó học được 1 tiết thì thầy giáo cho về sớm vì hôm đó là 8/3 (thầy phải về đưa vợ đi chơi-theo t đoán). Và khi đó t đã rủ người đó đi chơi để hiểu thêm, và người đó cũng đi với t.
Thời tiết hôm đó mưa phùn và vẫn còn se se cái lạnh của mùa xuân vẫn còn đọng lại làm t vừa ngồi bên vừa lạnh run người (vì t mặc có cái áo sơ mi). Vậy mà chúng t cũng đi được 1 vòng quanh công viên thống nhất rồi ngồi nói chuyện với nhau dưới một gốc cây với cái ô che mưa của t. Nói chuyện từ 2h chiều cho tới 5h tối xong thì ng con gái đó đi 1 đường còn t đi 1 đường (ngày đó t đi xe buyt-ng đó đi xe đạp với chị). Tối về 2 người lại nói chuyện với nhau nhưng lần này ko nói chuyện bằng cách chat với nhau qua tin nhắn nữa mà nói chuyện với nhau qua webcam (năm đầu việc học hành cũng nhẹ nhàng hơn).
Cứ thế ngày qua ngày chúng tôi ngày một hiểu nhau hơn và đi chơi với nhau nhiều hơn. Cho đến một ngày khoảng 1 tháng sau t rủ đi chơi và có nói "anh yêu em" (nhưng câu này lúc đó t cũng chưa nói được ngay mà một lúc sau khi ấp úng". Và từ ngày đó chúng tôi bắt đầu yêu nhau và quan tâm tới nhau nhiều hơn. Nhưng trớ trêu thay việc học của t cũng bắt đầu nặng nhọc hơn và mệt hơn khi hè năm đó t thi lại và đã đỗ được trường mà tôi đăng ký. Không biết có phải do t ít quan tâm không mà ngày một ng con gái đó cứ xa t dần dần và đã có những câu nói là muốn chia tay mặc dù chùng t không có những lời nào nặng cả.
Mới đầu t còn líu dữ và cố gắng vun đắp nhưng ngày qua ngày khoảng cách giữa chúng t càng lớn và tới một ngày t quyết định chia tay. Nhưng mặc dù nói lời chia tay rồi thì t vẫn còn thấy tình cảm giữa chúng tôi có thể líu dữ đươc và cho tới một ngày gần đây. t hẹn người con gái đó đi chơi và có ngỏ lời yêu lại nhưng lại nhận được sự thất bại. Nhưng không chỉ thế mà người đó còn muốn t khẳng định là sẽ không yêu người đó nữa và muốn tình cả giữa chúng tôi mãi mãi chỉ là tình bạn mà thôi.
Thật sự thì t vẫn yêu người đó nhưng cũng không muốn người đó phải khó xử với mình.

Vậy là chuyện gia đình không biết tâm sự với ai giờ lại chuyện tình cảm cũng không biết chia sẻ với ai. Thôi thì cứ để trong lòng vậy tới đâu thì tới.
Đúng là Thiên Bình thì luôn giúp đỡ người khác chia sẻ còn tới chuyện của mình thì không thể chia sẻ  được với ai. Đành phải để trong lòng cho nó gặm nhấm trong lòng mình từng ngày một vậy chứ biết làm sao
Muốn khóc mà không thể khóc
Muốn nói mà không phát thành lời
Thôi thì một mình tự ngẫm
Để mọi người không phải buồn phiền chuyện riêng tư